Bầu cho ai đây ? Giữa một người một lòng vì dân vì nước, coi dân là số một và một người mãi quốc cầu vinh, cấu kết với ngoại bang để làm giàu, coi quyền lợi của ngoại bang trên quyền lợi dân tộc,
Tổng Thống mà không vì dân, vì đất nước của mình, thì có phải là một TT yêu dân yêu nước, hay chỉ là một tên mãi quốc cầu vinh? Giữa một kẻ tối ngày đóng vai lịch thiệp nhưng cấu kết với ngoại bang để làm giàu, coi quyền lợi của ngoại bang trên quyền lợi dân tộc, và một kẻ ngang tàng, nhưng một lòng vì dân vì nước  coi dân là số một, tui bầu cho ai đây? Chắc khỏi cần trả lời.
Tôi mở tiệm bán furniture. Các hãng sản xuất chủ yếu là ở Mỹ. Thời đó TQ chưa “lộng hành”, chiếm hết thị trường Mỹ như bây giờ đâu! Một lần tôi ngồi nói chuyện với một anh chàng bán hàng cho một hãng sản xuất. Cũng khá thân. Tôi đoán anh ta lớn hơn tui năm ba tuổi gì đó. Người Mỹ kỵ hỏi tuổi tác dữ lắm. Anh ta từng tham chiến ở VN, biết nhiều chuyện về chiến tranh VN hơn những tay phản chiến Mỹ. Anh ta có thể ngồi hằng giờ, nghe tôi kể chuyện ăn độn, ăn cướp nhà, ăn cướp xe, đày đi kinh tế mới, đổi tiền, đốt sách, đì học trò dựa theo lý lịch, bỏ tù những kẻ ngã ngựa,… đến chuyến vượt biên “thập tử nhứt sanh” của gia đình tôi. Trong những chuyện đó, tôi cũng có bày tỏ cho anh ta cái cảm nghĩ “oán trách” Mỹ. Anh ta điềm nhiên đặt vấn đề với tôi đại ý vầy:
– Tạm thời trong vài phút, bạn hãy quên đi bạn là người Việt, quên bạn là boat people từng trải qua một chuyến vượt biên kinh hoàng trên biển cả, quên những ngày tháng sống dưới chế độ khà khắt CS, được hong? Bạn hãy đặt giả dụ bạn là tôi, là người Mỹ, rồi bạn nhận định coi quan điểm tôi sắp nói với bạn có hữu lý không nhe.
Tôi gật đầu đồng ý, quên đi da vàng mũi tẹt mắt nâu, cả đời ghiền nước mắm của mình, đóng vai thằng Mỹ da trắng mũi lõ mắt xanh, cả đời ăn bơ sữa. Hắn ta bắt đầu:
– Thứ nhất, nước Mỹ, dân Mỹ, chánh phủ Mỹ, không hề nợ bạn hay nợ VN một xu teng nào cả. Nước Mỹ đã chi hàng tỷ tỷ và hàng chục chục ngàn sinh mạng của những thanh niên Mỹ vào chiến tranh VN là chuyện bạn không thể phủ nhận được. Mỹ giúp VN vô điều kiện. Mỹ chưa hề ra điều kiện cho VN phải hoàn trả chi phí chiến tranh chống quân xâm lược Bắc Việt. Không đòi tiền, không đòi đất, không đòi biển, không đòi tài nguyên thiên nhiên dưới biển hay trên rừng của VN. Hoàn toàn free! Không có Mỹ, thì với súng đạn từ Liên-xô và TQ, VN của bạn đã bị quân xâm lăng Bắc Việt nuốt từ khuya, chớ không chờ tới 1975 đâu!
Giúp VN là lòng tử tế, chớ không phải bổn phận. Lòng tử tế tới một lúc nào đó, với bất cứ lý do gì, khi nó không còn tiếp tục nữa, thì bạn cũng không có một lý gì để than oán: sao không chịu giúp tôi nữa, sao lại “phản bội” tôi? Không có chuyện phản bội ở đây, bởi vì lòng tốt, tính hào sảng, nó khác với bổn phận. Bổn phận mà không chu toàn, mới bị bạn oán trách!
Thứ hai, nước Mỹ tham chiến, lý do chính, là vì lý tưởng tự do, bảo vệ tự do, chống lại chủ nghĩa CS đang điên cuồng muốn nhuộm đỏ cả thế giới, mà CSVN là tay sai của Nga Tàu, có bổn phận phải nhuộm đỏ Đông Nam Á Châu. Chúng đánh miền Nam ngoài chuyện cứu đói cho dân Bắc, chúng còn đánh cho Nga, cho Tàu, cho quan thầy của chúng, mà chúng gọi là “nghĩa vụ quốc tế”. Mỹ giúp VN, cũng là giúp thế giới, giúp nước Mỹ tránh hiểm họa CS.
Là một thanh niên Mỹ, chưa hề biết nước VN ở đâu, sao phải bỏ cha mẹ, lìa người yêu, mang thân đi chiến đấu ở một đất nước xa lạ? Biết bao nhiêu bạn bè của tôi đã nằm xuống, đã không bao giờ có cơ hội quay về Mỹ, thậm chí nắm xương tàn cũng không biết đang ở chỗ nào trên đất nước lạ hoắc đó? Nếu không vì sự an nguy của nước Mỹ, vì thế giới tự do, chúng tôi có liều thân hy sinh không? Không! Không bao giờ! Tất cả chỉ vì lý tưởng tự do thôi.
Khi Mỹ cảm thấy CS không còn là hiểm hoạ cho khối tự do nữa, thì họ rút. Thậm chí họ đạt được một thỏa thuận nào đó với CS quốc tế, có lợi cho Mỹ, cũng là chuyện không có gì đáng trách cả, bởi vì chuyện chống xâm lăng, bảo vệ đất nước VN, là chuyện của người VN, chớ không phải của Mỹ. Nói trắng ra, Mỹ vì quyền lợi của Mỹ, của đất nước này mà quyết định như vậy, thì bạn, một người Mỹ, bạn có thấy cái gì không ổn hay không vậy?
Thứ ba, bây giờ tui muốn bạn đóng vai một Tổng Thống Mỹ, để coi bạn sẽ làm gì? Bạn sẽ làm mọi chuyện vì nước Mỹ, vì người dân Mỹ, hay bạn vì nước VN, vì người VN? Tổng Thống Mỹ vì nước Mỹ, lo cho dân Mỹ trước tiên, là chuyện hoàn toàn không có gì sai trái hay đáng trách cả.
Tóm lại: quân xâm lược, kẻ có dã tâm thôn tính đất nước bạn, và mấy tên đầu sỏ cung cấp phương tiện chiến tranh cho quân xâm lược để bắn giết dân Việt, mới là mục tiêu cho bạn hận thù, oán trách, chớ không phải Mỹ. Nếu họ không xúi giục, không cung cấp phương tiện chiến tranh, và đám tay sai kia không có dã tâm xâm lược, không cam tâm làm tay sai cho chúng, thì Mỹ mắc mớ gì phải xía vào làm chi?
Tôi ngồi ngớ ra như tượng gỗ. Suy nghĩ một chút, tôi gật đầu:
– You make some points, very good points. Even I don’t understand word by word, but basically I know what you mean. You open my mind today! Thank you!
Anh ta nói không sai vì anh ta là người Mỹ, nhìn vấn đề theo suy nghĩ rất thật, rất thực tế của người Mỹ.
Bầu cho ai đây ? 
Người Mỹ chỉ nên vì nước Mỹ mà hy sinh, hay đem xương máu và tài lực đi lo chuyện thiên hạ? America First, dĩ nhiên. Nói vậy không có nghĩa là tuyệt giao, là ích kỷ đóng cửa, chỉ lo cho mình. Nhưng nếu có lo cho thiên hạ, thì đó là thứ yếu, Mỹ vẫn phải trước nhất. Nước Mỹ phải trên hết, phải là number one. Không có gì sai trái với khẩu hiệu “America First” của TT Trump.
Một Tổng Thống mà không vì dân, vì đất nước của mình, thì có phải là một TT yêu dân yêu nước, hay chỉ là một tên mãi quốc cầu vinh? Giữa một kẻ tối ngày đóng vai lịch thiệp nhưng cấu kết với ngoại bang để làm giàu, coi quyền lợi của ngoại bang trên quyền lợi dân tộc, và một kẻ ngang tàng, nhưng một lòng vì dân vì nước, coi dân là số một, tui bầu cho ai đây? Khỏi cần trả lời
Trích một đoạn trong Stt “Bầu cho ai ?”  của Mười Lúa