88 / 100
Hào phóng là tính cách được phân biệt giữa “Người Sài Gòn” và các tỉnh thành khác.
Nghĩa cử của Người Sài Gòn đùm bọc nhau khi hoạn nạn
Nghĩa cử của Người Sài Gòn đùm bọc nhau khi hoạn nạn
Khi một người được hỏi quê quán ở đâu sẽ không ngần ngại cho biết ngay sinh quán của mình và cái nơi ấy chắc chắn phải là nơi chôn nhau cắt rốn. Nhưng nếu hỏi thêm về nơi thật sự họ sống, làm ăn hay dựng vợ gã chồng thì đa số sẽ cho biết nơi nào họ sống lâu nhất, chỗ nào họ cảm thấy an toàn, nhiều cơ hội và ấm áp tình người nhất.
Người Việt càng ngày càng di chuyển để kiếm sống nhiều hơn nhất là trong thời gian vài chục năm trở lại đây. Cuộc sống công nghiệp đã cuốn trôi nhiều tầng lớp dân chúng về thành phố, nhất là Sài Gòn, nơi người dân cả nước tụ về kiếm sống bằng nhiều cách. Kinh doanh, công nhân, viên chức nhưng nhiều nhất vẫn là mua gánh bán bưng. Con số người di dân ngày càng nhiều và ranh giới giữa họ và người “sinh quán “ tại Sài Gòn ngày càng nhạt nhòa khó biết nếu không nghe giọng nói của họ.
Nhưng giữa họ có một điểm chung mà không ai phủ nhận, mặc dù không bao giờ họ tự cho mình là dân Sài Gòn, nhưng hình như có một sợi giây thân thiết nào đó trói họ vào nhau qua danh xưng mà chung quanh họ nhiều người nhắc nhở tới một cách bình thản nhưng đầy cảm xúc: “Người Sài Gòn”.

Hào phóng là tính cách được phân biệt giữa “Người Sài Gòn” và các tỉnh thành khác.

“Người Sài Gòn”, viết hoa, không chỉ định cho ai được sinh đẻ hoặc nói tiếng Sài Gòn nhưng nó là biểu cảm cho tính cách, tấm lòng, ứng xử và nhất là sự chia sẻ.
Hào phóng là tính cách được phân biệt giữa “Người Sài Gòn” và các tỉnh thành khác. Hào phóng không phải kiểu hảo hớn miền Tây nhưng thấm đẫm hai nền văn hóa Pháp và Mỹ. Hào phóng khi dám móc ra những đồng tiền cuối cùng trong túi để giúp người giữa đường. Hào phóng khi sẵn sàng ra tay cứu giúp kẻ yếu hơn mình ngay khi chỉ bằng lời nói. Thái độ hào phóng đầy dẫy hàng ngày trong sinh hoạt của người Sài gòn và ăn sâu vào từng thói quen của người di dân từ nơi khác đến.

Tấm lòng của Người Sài gòn thì rõ rệt và không lẫn vào với những địa phương khác.

Nó trở thành dấu ấn và người dân cả nước nhìn nhận như một vết son khi nhắc tới Người Sài Gòn.

Người ta không còn lạ lẫm với những ổ bánh mì đựng trang trọng trong những chiếc thùng sạch sẽ, một tấm bảng nho nhỏ ghi vội “Nếu đói bạn có thể lấy dùng”, hay thông thường hơn là những chai nước lọc ven đường, đứng đó chờ người đi qua để họ nhận. Không ít Người Sài Gòn ghi bảng: “Bơm vá xe không tính tiền cho học sinh nghèo” hay một thùng tiền đầy giấy 5 ngàn với hàng chữ: “Bạn có thể lấy 3 tờ nếu thấy cần”.
Những hành động nho nhỏ ấy xảy ra khắp mọi nơi trong thành phố. Đi đâu người ta cũng thấy tính cách ấy và lâu dần người nhận cảm thấy thật tự nhiên, như một vòng tay ấm áp, một giọt mồ hôi chân tình nhỏ xuống cho họ, những người vốn cũng là Người Sài Gòn nhưng khó khăn bất hạnh.
Nói về sự chia sẻ thì không đâu bằng Người Sài Gòn. Khi đại dịch xảy ra trong lúc nhà nước còn lu bu với những lời hứa thì Người Sài Gòn đã xuất hiện những cây “ATM gạo” cho người khó khăn. Hết tấn này tới tấn khác, Người Sài gòn âm thầm chia sẻ với những cái máy ấy. Những chiếc honda lặng lẽ chở gạo tới đổ vào máy như những con kiến âm thầm tha mồi làm tổ, chiếc tổ tình thương đậm chất Người Sài Gòn.
Trong những tháng ngày giãn cách người nghèo không thể ra đường lăn lộn kiếm sống thì lập tức những buổi chợ “tập thể” diễn ra. Hàng ngàn bọc thực phẩm được gửi tới tận nhà cho người khó khăn, hàng ngàn phần thức ăn được phân phối cho người già, cơ nhỡ…Những con người âm thầm chung tay ấy không phải là dân Sài Gòn theo nghĩa khai sinh, nhưng đã thấm đến từng tế bào của “Người Sài gòn” nói theo ngôn ngữ thân yêu hôm nay cho những ai biết chia sẻ và cảm thông với người tứ xứ.
Sau năm 1975, mất mát lớn nhất của dân Sài Gòn là cái tên. Từ Sài Gòn đổi thành Hồ Chí Minh không phải ai cũng chấp nhận được. Nó hình thành một vết thương âm ỉ và nhức nhối. Người sinh quán tại Sài gòn không chấp nhận đã đành, người dân tứ xứ đổ về cũng không chấp nhận nốt. Nhiều người cảm thấy bị xúc phạm khi được người khác cho rằng về thành phố HCM kiếm sống nhưng lại thản nhiên nhìn nhận mình về Sài gòn để làm ăn. Hai cách gọi thể hiện thái độ chính trị đã đành nó còn thể hiện cái gốc rễ của một nền văn hóa.
Người Sài Gòn trở thành một danh xưng thú vị dành cho tất cả những ai biết thương yêu và chia sẻ hạnh phúc của mình cho người khác. Một miếng ăn, một hành vi trân trọng đối với người nghèo, một ứng xử chân thành hay một thái độ sống vì người khác đều được gọi là Người Sài Gòn.
Thú vị hơn, những người tha phương cầu thực, những người không có mấy đồng tiền dư trong túi cũng được gọi là Người Sài Gòn khi họ có những chia sẻ dù nhỏ nhất đối với đồng bào của họ, bất kể họ nói tiếng Quảng, tiếng Bắc hay Cà Mau, Đà Lạt…tất cả họ đều là Người Sài Gòn, và họ xứng đáng với cái danh xưng vô cùng giàu có ấy.
“Người Sài Gòn” xuất hiện như để bù đắp lại những tha hóa, những bất nhẫn, những vô cảm khắp nơi, để rồi một ngày nào đó người ta sẽ không ngạc nhiên khi nghe thấy “Người Việt Nam” viết hoa xuất hiện trên nhiều nước. Bởi, Người Sài Gòn chính là nguồn cảm hứng cho những gì đẹp đẽ nhất còn sót lại trên mảnh đất đáng ra phải rất Sài Gòn….