Một trong những điểm nghi vấn của cuộc bầu cử Mỹ năm 2020 là các vấn đề về máy bỏ phiếu cũng như phần mềm của nó, và ẩn sau nó chính là một mạng lưới có quan hệ phức tạp với các thế lực nước ngoài.

Cuộc gian lận bầu cử Mỹ năm 2020 đã đẩy công ty Dominion và Smartmatic trở thành tâm điểm chú ý. Trụ sở chính của công ty Smartmatic tại Caracas, thủ đô của Venezuela. (RONALDO SCHEMIDT / Getty)

Cơ cấu sở hữu của các công ty liên quan đến hệ thống máy bỏ phiếu rất rối rắm và thiếu sự minh bạch. Trong đó, mối liên hệ giữa 3 công ty hệ thống bỏ phiếu là Dominion, Smartmatic và Sequoia đã bị đặt ra nhiều nghi vấn.

Tới thời điểm hiện tại, có rất nhiều thông tin từ các vụ kiện pháp lý, hồ sơ công khai và các cuộc phỏng vấn với nhân chứng đã giúp làm sáng tỏ vấn đề trên.

Gần đây, The Epoch Times đã phỏng vấn một số người nắm được nội tình, trong đó bao gồm: một nhân viên tình báo thông thạo về chính phủ Venezuela và những hành vi phạm tội của nước này; một cựu quan chức CIA am hiểu về chính trị Mỹ Latinh và các hoạt động chống khủng bố; và cựu Chủ tịch Chính đảng của Ủy ban Bầu cử Quốc gia Venezuela – người từng vạch trần gian lận bầu cử của nước này. Hai trong số họ yêu cầu được giấu tên.

Cốt lõi của vấn đề máy bỏ phiếu là các công nghệ liên quan của công ty Dominion. Trang web của công ty này cho thấy, 28 tiểu bang của Mỹ và Puerto Rico đều đang sử dụng hệ thống bỏ phiếu này. Hơn 40% cử tri Mỹ đã bỏ phiếu thông qua hệ thống Dominion trong cuộc bầu cử năm nay, trong đó bao gồm: 65 trên 83 hạt của bang Michigan, tất cả 159 hạt của bang Georgia và 2,2 triệu cử tri ở hạt Maricopa – hạt lớn nhất của bang Arizona.

Ngoài ra, trong những năm gần đây, công ty Smartmatic đã chuyển trọng tâm kinh doanh từ việc cung cấp phần mềm và máy bỏ phiếu sang mảng dịch vụ quản lý dự án và tư vấn bầu cử.

Truy tìm nguồn gốc

Công ty Smartmatic được thành lập vào năm 1997 bởi 3 kỹ sư người Venezuela là Antonio Mugica, Alfredo Jose và Roger Piñate, công việc kinh doanh chủ yếu là làm hệ thống bỏ phiếu điện tử, quản lý danh tính, hệ thống đăng ký công dân và các sản phẩm chứng nhận danh tính, v.v.

Ban đầu, Smartmatic là một công ty ít được biết đến. Tuy nhiên, trong cuộc trưng cầu dân ý năm 2004, nhà độc tài Hugo Chávez lại chỉ định chọn công ty Smartmatic. Vào thời điểm đó, giới truyền thông và nhân viên giám sát bầu cử đã liên tục đặt nghi vấn về việc tồn tại hành vi gian lận bầu cử trên quy mô lớn của cuộc trưng cầu dân ý này.

Trước đó vào tháng 4/2000, Smartmatic đã chính thức thành lập công ty tại bang Delaware, với trụ sở chính đặt tại thành phố Boca Raton, bang Florida, Mỹ. Tháng 4/2003, Smartmatic cho ra đời máy bỏ phiếu tự động điện tử mới, từ thiết kế cho đến phần mềm và phần cứng của máy này đều do công ty này tự phát triển. Sau đó, Smartmatic đã chuyển trụ sở chính đến Amsterdam, Hà Lan vào năm 2004, và sau đó chuyển đến London, Anh vào năm 2012.

Theo công bố của WikiLeaks (một tổ chức phi lợi nhuận), một bức điện ngoại giao gửi đi ngày 20/7/2006 của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cho thấy, 30 nhà đầu tư nặc danh và các đối tác giấu tên của công ty Smartmatic chủ yếu là các quan chức cấp cao của Venezuela, bao gồm Bộ trưởng Quốc phòng Jose Vicente Rangel và cố vấn của ông Chávez là Luis Miquelina, v.v.

Ông Antonio Mugica – Giám đốc điều hành (CEO) của Smartmatic từng công khai thừa nhận rằng, chính phủ Venezuela đã thao túng cuộc bầu cử Hội nghị Lập hiến của nước này vào năm 2017 và số lượng người bỏ phiếu đã bị phóng đại lên ít nhất 1 triệu người.

Văn phòng của Smartmatic tại Florida (The Epoch Times)

Ông Chávez qua đời vào ngày 5/3/2013. Ông Nicolás Maduro – người kế nhiệm Chávez, cũng là nhà độc tài đương nhiệm của Venezuela, đã thành lập một liên minh với Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và Nga. Vào tháng Ba năm nay, chính quyền Tổng thống Trump đã thẳng thắn cáo buộc Maduro là thi hành “chủ nghĩa khủng bố ma túy” (Narco-Terrorism).

Kết quả bầu cử bị “thao túng”

Một trong những nhân chứng được The Epoch Times phỏng vấn là bà Ana Mercedes Díaz, người từng được chính phủ Venezuela bổ nhiệm làm Phó chủ tịch Ủy ban Bầu cử vào năm 1991 và được bổ nhiệm làm Chủ tịch Chính đảng của Ủy ban Bầu cử năm 2003 (Ủy ban Bầu cử Venezuela là một trong năm cơ quan chính phủ chịu trách nhiệm giám sát các cuộc bầu cử và trưng cầu dân ý).

Năm 2004, Venezuela tổ chức một cuộc trưng cầu dân ý, cùng năm đó, bà Díaz tuyên bố tồn tại gian lận bầu cử trong cuộc trưng cầu dân ý và sau đó đã bị sa thải. Bà Díaz nói rằng những gì đang xảy ra ở Hoa Kỳ chính xác là những gì Smartmatic từng làm ở Venezuela.

“Smartmatic từng thừa nhận rằng kết quả bầu cử có thể bị thao túng. Mặc dù Smartmatic bắt đầu hoạt động ở Venezuela, nhưng sự thực đã chứng minh rằng công ty này đã thực hiện hành vi gian lận ở bất cứ nơi đâu và những gì đang xảy ra ở Hoa Kỳ ngày nay là một ví dụ”. Bà Díaz nói với The Epoch Times: “Chương trình Smartmatic có thể đếm số phiếu bầu của Trump rồi chuyển cho Biden, và nó không thể bị phát hiện”.

Sau khi bị sa thải, bà Díaz đã có được một bản sao hợp đồng được ký kết giữa chính phủ Venezuela và Smartmatic từ một người trong Ủy ban Bầu cử. Bà phát hiện ra rằng, hai bên đã ký kết hợp đồng chỉ sau ba ngày thương lượng, và một trong những tiêu chí để Ủy ban Bầu cử lựa chọn công ty hệ thống bỏ phiếu là họ không có kinh nghiệm về bầu cử, bà tự hỏi tại sao chính phủ lại chọn một công ty như vậy.

Sau đó bà Díaz nhập cư vào Hoa Kỳ. Bà nói: “Chávez đã dựa vào ‘hệ thống gian lận’ để giành chiến thắng trong tất cả các cuộc bầu cử, từ cuộc trưng cầu dân ý năm 2004 đến khi ông ta qua đời vào năm 2013”.

Bức ảnh chụp bà Ana Mercedes Díaz, cựu Chủ nhiệm chính đảng của Ủy ban Bầu cử Venezuela năm 2003. (Được sự cho phép của bà Ana Mercedes Díaz)
Bức ảnh chụp bà Ana Mercedes Díaz, cựu Chủ nhiệm chính đảng của Ủy ban Bầu cử Venezuela năm 2003. (Được sự cho phép của bà Ana Mercedes Díaz)

Bà Díaz cũng nhận thấy những điểm tương đồng khác, đó là nhiều giám sát viên đã đề cập trong lời khai tuyên thệ của họ rằng nhân viên kiểm phiếu đã ngăn cản giám sát viên giám sát quá trình kiểm đếm. Bà nói rằng, ở Venezuela, “các giám sát viên cũng bị từ chối giám sát việc kiểm phiếu”.

“Trong cuộc trưng cầu dân ý ở Venezuela, đối thủ (của Chávez) vốn đang dẫn trước, nhưng việc kiểm phiếu đã dừng lại, đợi đến khi việc kiểm phiếu bắt đầu trở lại thì kết quả bỏ phiếu bị đảo ngược. Tôi nhận thấy trong quy trình bầu cử ở Mỹ việc kiểm phiếu cũng bị đột ngột bị dừng lại… Không ai biết chuyện gì đã xảy ra”, bà Díaz nói.

“Trong vài tiếng đồng hồ không làm gì hết, điều này giống hệt như cách làm của Smartmatic trong cuộc trưng cầu dân ý ở Venezuela, hoàn toàn giống nhau”.

Bà Díaz tiết lộ, Venezuela đang xuất khẩu máy bỏ phiếu sang các nước Mỹ Latinh và châu Á, điều này nghĩa là kết quả bầu cử của các nước trên thế giới đều có thể bị ảnh hưởng. Trước đó, chính phủ Mỹ đã nhiều lần xử phạt các quan chức trong chính phủ Maduro, những người bị nghi ngờ tham nhũng và phá hoại nền dân chủ.

Bức điện ngoại giao năm 2006 của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ do WikiLeaks tiết lộ cũng cho thấy, Smartmatic “được cho là đang rút khỏi cuộc bầu cử ở Venezuela và hiện đang tập trung kinh doanh ở các quốc gia khác trên thế giới, bao gồm cả Hoa Kỳ, thông qua công ty con Sequoia”.

Bức điện có đoạn: “Smartmatic là một ‘bí ẩn’ không biết xuất hiện từ đâu ra. Nó đã có được hợp đồng trị giá hàng triệu USD trong cuộc tổng tuyển cử (của Venezuela năm 2004), đảm bảo rằng Chávez cuối cùng đã nắm quyền và đánh bại tất cả các đối thủ chính trị của mình. Thông qua thảo luận chúng tôi thấy rằng Smartmatic thực sự là một công ty của Venezuela và do người Venezuela điều hành”.

Một nhân chứng khác được phỏng vấn là một cựu quan chức Cục Tình báo Trung ương Hoa Kỳ (CIA), ông là người hiểu rõ nền chính trị Mỹ Latinh và các hoạt động chống khủng bố. Ông nói với The Epoch Times rằng, nhóm của ông đã phát hiện qua cuộc điều tra rằng, vào năm 2003, hơn 20% người Venezuela đã cùng ký tên trong một cuộc trưng cầu dân ý về việc bãi miễn, yêu cầu Chávez từ chức, vậy nên Chávez đã bắt đầu đầu tư công sức vào máy bỏ phiếu kể từ đó, với hy vọng sẽ tiếp tục nắm quyền.

Cựu quan chức CIA này nói rằng, ban đầu Chávez tiếp cận một công ty Tây Ban Nha tên là Indra, nhưng nhận thấy rằng công ty này không đủ “linh hoạt”, thế là ông ta đã liên hệ với Smartmatic. Smartmatic phủ nhận việc Chávez đã liên lạc với mình, nói rằng toàn bộ quá trình liên lạc được tiến hành thông qua Ủy ban Bầu cử. Cuối cùng, Smartmatic đã giành được hợp đồng trị giá 91 triệu USD, và những người phê duyệt là 5 thành viên của Ủy ban Bầu cử, họ đều là những người rất ủng hộ Chávez.

Cựu quan chức CIA đã mô tả lại tình hình cuộc tổng tuyển cử năm 2004 ở Venezuela. Ông nói: “Vào giữa đêm của ngày bầu cử, máy bỏ phiếu đột nhiên ngừng kiểm phiếu, khi đó Chávez đang rớt lại phía sau. Đến 3 giờ sáng lại biến thành Chávez dẫn trước 10%”. Và người phát ngôn của Smartmatic – bà Samila Saba giải thích rằng máy bỏ phiếu không đếm phiếu bầu theo thời gian thực.

Theo The Epoch Times