Khi nhắc đến địa danh Benghazi, người ta không chỉ nghĩ đến thành phố lớn nhất nằm ở phía đông Libya, mà còn nhớ đến thảm kịch Benghazi, một hiện trạng đẫm máu tại Tòa lãnh sự Mỹ vào tối 11/9/2012.

Vụ tấn công phái đoàn ngoại giao Hoa Kỳ tại Benghazi đã khiến 4 người Mỹ tử nạn, trong đó có Đại sứ Mỹ Christopher Stevens. Cho đến nay, thảm kịch Benghazi vẫn chìm trong bóng tối

Vụ tấn công phái đoàn ngoại giao Hoa Kỳ tại Benghazi ở Tòa lãnh sự Mỹ đã khiến 4 người Mỹ tử nạn, trong đó có Đại sứ Mỹ Christopher Stevens. Cho đến nay, thảm kịch Benghazi vẫn chìm trong bóng tối bí ẩn của… di sản Barack Obama. (Ảnh tổng hợp)

Thảm kịch Benghazi

Cách nay gần 8 năm, vào tối ngày 11/9/2012, một nhóm vũ trang Hồi giáo đã tấn công Tổng Lãnh sự Mỹ tại thành phố Benghazi trong nhiều đợt. Vụ tấn công đã khiến đại sứ Chris Stevens cùng thông tín viên Sean Smith tử nạn.

Vài giờ sau, đến lượt sở tiền trạm của CIA nằm cách đó gần 2 cây số cũng bị tấn công, khiến hai đặc vụ CIA là Tyrone Woods và Ghen Doherty đã bị chết.

Cuộc bao vây và tấn công Tòa lãnh sự Mỹ diễn ra trong vòng 13 tiếng đồng hồ. Ngay sau đó, chính quyền Obama đã nhiều lần kết luận rằng, đây là một cuộc tấn công tự phát do đám đông quá khích biểu tình phản đối một video có nội dung nhục mạ Hồi giáo, sản xuất tại Mỹ có tiêu đề: The Innocence of Muslims (Sự ngây thơ của người Hồi giáo).

Video dài 14 phút đăng trên Youtube vào tháng 6/2012 không hề gây tiếng vang, và cách thời điểm xảy ra thảm kịch tận 3 tháng, đã trở thành một lý do “chính đáng” để chính quyền Obama vin vào đó nhằm che giấu hậu quả. Kết luận vội vã này sau đó đã được chính Cục tình báo CIA khẳng định lại: “Những người ban đầu được cho là những người biểu tình thực sự là một nhóm phiến quân Hồi giáo với mục tiêu tấn công Tòa lãnh sự”.

Thay vì đứng ra chịu trách nhiệm cho thảm kịch, chính quyền Obama lại đổ lỗi rằng cuộc tấn công tự phát do đám đông quá khích phản đối một video có nội dung nhục mạ Hồi giáo sản xuất tại Mỹ có tiêu đề: The Innocence of Muslims (Sự ngây thơ của người Hồi giáo).
Thay vì đứng ra chịu trách nhiệm cho việc phản ứng chậm chạp với thảm kịch, chính quyền Obama lại đổ lỗi rằng cuộc tấn công tự phát do đám đông quá khích phản đối một video có nội dung nhục mạ Hồi giáo sản xuất tại Mỹ có tiêu đề: The Innocence of Muslims. (Ảnh tổng hợp)

Vụ tấn công tại Benghazi đã trở thành thảm kịch quốc gia, dẫn tới cuộc điều tra do các nghị sĩ Đảng Cộng hòa đứng đầu. Họ lo ngại rằng, chính quyền Tổng thống Obama đã làm sai lệch sự thật về những gì đã xảy ra tại Benghazi.

Hai năm sau, vào ngày 17/9/2014,  Ủy ban Giám sát của Hạ viện đã mở cuộc điều trần trong khuôn khổ của việc điều tra của Hạ viện về “Biến cố Benghazi”. Cuộc điều tra xoay quanh ba câu hỏi:

  1. Liệu Tòa lãnh sự Benghazi có được bảo vệ đầy đủ?
  2. Liệu nước Mỹ có ngăn chặn được cuộc tấn công này?
  3. Và liệu chính quyền Obama có che đậy sự thật về nguồn gốc của cuộc tấn công này hay không?

Lần ngược thời gian, hé lộ nhiều nghi vấn

18 tiếng trước khi xảy ra thảm kịch Benghazi, trùm khủng bố Al-Qaeda là Ayman al-Zawahiri đã ra lời hiệu triệu trong một video đăng trên mạng Internet, kêu gọi các lực lượng khủng bố đồng loạt tấn công người Mỹ tại Libya để trả thù việc một trùm đặc công của Al-Qaeda là Abu Yahya al-Libi bị máy bay không người lái của Mỹ hạ sát.

18 tiếng trước khi xảy ra thảm kịch Benghazi, trùm khủng bố Al-Qaeda là Ayman al-Zawahiri đã ra lời hiệu triệu trong một video đăng tải trên mạng Internet, kêu gọi đồng loạt tấn công người Mỹ.
18 tiếng trước khi xảy ra thảm kịch Benghazi, trùm khủng bố Al-Qaeda là Ayman al-Zawahiri đã ra lời hiệu triệu trong một video đăng tải trên mạng Internet, kêu gọi đồng loạt tấn công người Mỹ tại Lybia. (Ảnh: Andres PérezFlickr – CC BY 2.0)

Khi ấy, truyền thông cánh tả Mỹ đã “lờ tịt” lời hiệu triệu này của trùm khủng bố, cũng như đưa tin hạn chế về sự kiện một đám đông Hồi giáo bạo động trước Đại sứ quán Mỹ tại Ai Cập. Cuộc bạo động tại Đại sứ quán Mỹ ở thủ đô Cairo chỉ diễn ra đúng 6 tiếng sau lời hiệu triệu của trùm khủng bố Ayman al-Zawahiri, và cách 12 giờ đồng hồ trước khi xảy ra thảm kịch Benghazi.

Vì sao truyền thông cánh tả Mỹ lại hạn chế đưa những tin “nguy hiểm” này? Đơn giản, đây là thời điểm nước rút của Tổng thống Obama trong cuộc chạy đua vào Nhà Trắng nhiệm kỳ 2. Vì vậy, mọi thông tin bất lợi cho chính quyền Obama đều tự nguyện “câm lặng”.

Benghazi là thành phố lớn thứ hai của Libya, và là tâm điểm của các cuộc biểu tình chống nhà độc tài Libya là Muammar Gaddafi trong cuộc nổi dậy Mùa xuân Ả rập năm 2011, dẫn tới cuộc nội chiến vào tháng 3/2011.

Sau khi nội chiến kết thúc vào tháng 8/2011, Benghazi đã trở thành một trong những địa danh nguy hiểm nhất thế giới, là cái nôi của các hoạt động dân quân khủng bố, là căn cứ quan trọng của phiến quân và các nhóm thánh chiến Hồi giáo cực đoan. Rất nhiều phiến quân sau đó đã gia nhập lực lượng dân quân đều có nguồn gốc từ thành phố  Benghazi, nên có thể nói Benghazi là một nơi đại loạn.

Các tổ chức quốc tế như Ủy ban Chữ Thập đỏ Quốc tế hay các đại sứ quán của phương Tây đều rút khỏi điểm nóng Benghazi từ trước. Nhưng chính quyền Barack Obama vẫn duy trì Tòa Lãnh sự Mỹ tại đây, và một tiền trạm CIA bí mật nằm cách đó gần hai cây số.

7 tháng trước khi thảm kịch xảy ra, tháng 2/2012, chính quyền Obama đã nhận được yêu cầu của đại sứ Chris Stevens bổ sung thêm lực lượng bảo vệ an ninh mật.

Ngày 25/6/2012, đại sứ Stevens đã gọi điện cho Nhà Trắng, bày tỏ nỗi lo ngại về chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan đang gia tăng xung quanh Benghazi, với sự xuất hiện của 10 trung tâm huấn luyện khủng bố cài cắm quanh các trụ sở của Mỹ. Đại sứ Stevens đã “lưu ý” với ông chủ Nhà Trắng rằng, các nhân viên ngoại giao Mỹ đã nhiều lần phát hiện thấy lá cờ đen của tổ chức khủng bố Al-Qaeda bay qua các tòa nhà chính phủ.

Ông yêu cầu Nhà Trắng bổ sung thêm 11 lính bảo vệ với lưu ý: “Việc hỗ trợ an ninh từ nước chủ nhà là không đủ, và không thể phụ thuộc nguồn cung cấp môi trường an toàn này cho người nước ngoài phụ trách”. 

Đại sứ Mỹ Chris Stevens (phải) đã nhiều lần bày tỏ lo ngại và cảnh báo về sự nguy hiểm, cùng mối đe dọa ngày càng gia tăng của các nhóm khủng bố xung quanh khu vực Đại sứ quán. (Ảnh: Getty)
Đại sứ Mỹ Chris Stevens (phải) đã nhiều lần bày tỏ lo ngại và cảnh báo về sự nguy hiểm, cùng mối đe dọa ngày càng gia tăng của các nhóm khủng bố xung quanh khu vực Đại sứ quán. (Ảnh: Getty)

Tuy nhiên, yêu cầu này của vị đại sứ liên tục bị Obama từ chối. Hai năm sau tấn thảm kịch, trong cuộc điều trần làm chứng trước Ủy ban Giám sát Hạ viện Mỹ, một số quan chức an ninh trong chính quyền Obama hé lộ lý do từ chối bổ sung lực lượng bảo vệ cho Tòa lãnh sự tại Benghazi,  là do Tổng thống Obama “không muốn một màn trình diễn của lực lượng Mỹ tại Benghazi sẽ xúc phạm người Hồi giáo”.

Thay vào đó, chính quyền Obama muốn dựa vào lực lượng an ninh của nước chủ nhà Libya – vốn đang trong tình cảnh hỗn loạn nhiễu nhương – và đây cũng là điều mà chính đại sứ Stevens lo ngại.

Khi ngày 11/9 đến gần, là thời điểm nhạy cảm đối với tất cả các cơ sở đồn trú của Mỹ tại nước ngoài, chính quyền Obama nhẽ ra phải tăng cường an ninh để bảo vệ cơ quan ngoại giao đặt tại các quốc gia Hồi giáo ngày càng thù địch với Mỹ, thì vị Tổng thống da màu lại làm ngược lại.

Tổng thống Obama “không muốn một màn trình diễn của lực lượng Mỹ tại Benghazi sẽ xúc phạm người Hồi giáo”.
Tổng thống Obama “không muốn một màn trình diễn của lực lượng Mỹ tại Benghazi sẽ xúc phạm người Hồi giáo”. (Ảnh: Getty)

Tháng 8/2012, Tổng thống Obama không những không bổ sung thêm lực lượng an ninh, mà lại còn hạ lệnh rút 16 lính đặc nhiệm bảo vệ Tòa lãnh sự Mỹ ở Benghazi rời khỏi Libya, thay thế vào đó là nhân viên an ninh của nước chủ nhà.

Trớ trêu thay, nhóm nhân viên an ninh này lại là nhóm dân quân Libya có biệt danh là The 17th of February Martyrs Brigade (Lữ đoàn Tuẫn Ðạo 17/2) – là nhóm vũ trang có liên hệ đến một nhánh của al-Qaeda. Vì sao chính quyền Obama lại có sự “hớ hênh” về tình báo và an ninh đến như vậy?

Dựa trên các tài liệu do Ủy ban Giám sát Hạ viện công bố (9/2014), người ta biết được rằng phòng Tình huống của Nhà Trắng đã nhận được một email gửi vào lúc 1 giờ chiều ngày 11/9/2012 (giờ Washington), thông báo Tòa lãnh sự tại Benghazi có dấu hiệu bị bao vây.

Nhưng chính quyền Obama đã không có bất cứ động thái quân sự nào ngay thời điểm đó. Câu trả lời duy nhất mà Nhà Trắng đáp lại email của vị đại sứ Mỹ trong tình huống khẩn cấp: Đó là “cử” một máy bay không người lái trang bị camera tới hiện trường.

Án binh bất động

3 tiếng sau, vào lúc 4h chiều ngày 11/9 (tức khoảng 10h tối tại Benghazi), Nhà Trắng lại nhận được thêm một email báo rằng Tòa Lãnh sự đang bị tấn công. Khoảng 20 kẻ có vũ trang đã nổ súng bên ngoài, khi đại sứ Chris Stevens đang có mặt trong tòa nhà, và chỉ có 4 nhân viên Mỹ cùng Lữ đoàn Tuẫn Ðạo của nước chủ nhà hỗ trợ an ninh.

Nhưng mọi lời cầu cứu từ Benghazi gửi đi đều chìm trong im lặng. Trong suốt 13 tiếng giao tranh tại Tòa Lãnh sự và tại sở tiền trạm của CIA nằm ngay gần đó, chính quyền Barack Obama không hề có bất cứ động thái hỗ trợ quân sự nào để giải vây và cứu nguy cho nhân viên của mình.

Các nhà quân sự tính toán, chỉ cần ít phút tăng viện từ Libya, chỉ cần vài giờ bay từ trạm Không quân Hải quân lớn ở cảng Sigonella (Ý), từ các căn cứ quân sự ở vịnh Aviano (Ý) và vịnh Souda (Hy Lạp) là có thể điều máy bay chiến đấu và pháo hạm bay AC-130 tới Benghazi, nhanh chóng giải tán được đám đông hoặc đáp trả một cuộc tấn công khủng bố.

Nếu tổng thống Obama ra quyết định giải cứu, thì chỉ cần mất vài giờ bay từ các Căn cứ Không quân xung quanh Benghazi là đủ để có thể đẩy lùi cuộc tấn công vào tòa đại sứ Mỹ. (Ảnh tổng hợp)
Nếu tổng thống Obama ra quyết định giải cứu, thì chỉ cần mất vài giờ bay từ các Căn cứ Không quân xung quanh Benghazi là có thể đẩy lùi cuộc tấn công vào tòa đại sứ Mỹ. (Ảnh tổng hợp)

Nhưng lệnh giải cứu không bao giờ đến với Benghazi. Tại sao? Câu trả lời có lẽ vẫn là Barack Obama không muốn “xúc phạm” đến thế giới Hồi giáo bằng cách điều động quân đội Mỹ đến giải vây. Sau này người ta còn biết thêm rằng, Lữ đoàn Tuẫn Ðạo có nhiệm vụ bảo vệ Lãnh sự quán đã rời bỏ vị trí ngay khi những kẻ khủng bố đột nhập vào Tòa lãnh sự.

Khi bị hỏi về chuyện này, cấp dưới của Obama cho biết, “vụ tấn công không đủ lâu để kịp đưa lực lượng quân đội tới ứng cứu”. Nhưng thực tế,  Nhà Trắng cùng các cơ quan đầu não khác tại Washington đã được máy bay do thám không người lái “tường thuật trực tiếp” diễn biến tại hiện trường và báo thẳng về căn cứ.

Sáng ngày 12/9, vài tiếng sau khi vụ tấn công kết thúc, Tổng thống Obama và Ngoại trưởng Clinton có mặt tại Vườn Hồng họp báo, họ đã biết chắc chắn cuộc tấn công vào lãnh sự quán Benghazi là do những kẻ khủng bố gây ra. Họ biết vì họ đã bí mật gửi một loạt email tới các quan chức nội các để thảo luận trong thời điểm vụ tấn công đang diễn ra.

Tuy nhiên, cả Tổng thống và bà Ngoại trưởng đã không nói gì về những việc họ biết, và tệ hơn nữa đã không làm gì để giải cứu, mặc cho vị đại sứ Mỹ đang trong cảnh ngàn cân treo sợi tóc.

Theo Fox News, có tới 300 đến 400 nhân viên an ninh tại Washington đã nhận được những email này trong thời gian cuộc tấn công đang diễn ra và kết thúc. Những người này làm việc trực tiếp với các quan chức an ninh, quân sự và ngoại giao hàng đầu của chính quyền Obama.Cho tới khi công chúng Mỹ biết được vụ tấn công tại Benghazi diễn ra như thế nào thì đã quá muộn. Vị đại sứ Mỹ đã tử nạn và kinh hoàng hơn, hình ảnh của ông với thân thể tím tái, trầy xước đang bị đám đông quây lại trong giờ phút sinh tử đã tràn ngập khắp mặt báo thế giới.

Đại sứ Chris Stevens và thông tín viên Sean Smith, cùng hai đặc vụ CIA đã bị sát hại khi đang phục vụ đất nước, dưới sự lãnh đạo của vị Tổng Tư lệnh Barack Obama.

Các quan chức cấp cao của Nhà Trắng không xác nhận về việc ngài đại sứ đã bị chết trong tình huống như thế nào. Họ chỉ xác nhận đại sứ Stevens đã ở trong Tòa lãnh sự vào thời điểm xảy ra vụ tấn công, và cho đến khi thi thể của ông được trao trả lại cho phía Mỹ tại sân bay Benghazi vào lúc bình minh sớm mai.

Khi vụ tấn công xảy ra, người ta mới “tá hỏa” ra là Tòa Lãnh sự Mỹ tại Benghazi chỉ giống như một “cơ sở tạm thời”, nghĩa là nó thiếu các trang thiết bị an ninh ở cấp đại sứ: Không có kính chống đạn, cửa gia cố và nhiều tính năng phòng thủ khác.

Người ta đặt câu hỏi: Trong suốt 13 tiếng hỏa ngục tại Tòa Lãnh sự và sở tiền trạm CIA, Tổng thống Obama làm gì? Chỉ biết đến tối ngày hôm sau, ông Obama đã bay tới Las Vegas, dự buổi gây quỹ cho chiến dịch tranh cử nhiệm kỳ hai của ông. Tiếp đó, Obama dự tiệc chiêu đãi cùng cặp đôi siêu sao làng giải trí là Jay-Z và Beyonce.

Sự ra đi của Chris Stevens dường như không phải là mối bận tâm quá lớn đối với ông Obama. Bởi chỉ trong một vài ngày sau đó, người ta đã thấy ông trong buổi tiệc của Jay-Z và Beyonce.
Sự ra đi của Chris Stevens dường như không phải là mối bận tâm quá lớn đối với ông Obama. Bởi chỉ trong một vài ngày sau đó, người ta đã thấy ông trong buổi tiệc của Jay-Z và Beyonce.

Vụ thảm sát tại Benghazi và cái chết bi thảm của đại sứ Chris Stevens lùi dần vào dĩ vãng bởi chiến dịch tái tranh cử rầm rộ của ông Obama diễn ra sau đó…

Sai lầm và Dối trá

Nhưng với người dân Mỹ, câu chuyện không kết thúc ở đó. “Biến cố Benghazi” đã được Tổng thống Barack Obama, Ngoại trưởng Hillary Clinton và Đại sứ LHQ khi ấy là bà Susan Rice liên tục giải thích rằng, những gì xảy ra tại Benghazi là do đoạn video có tên “Innocence of Muslims” đã kích động những người Hồi giáo cực đoan gây ra thảm kịch.

Chính quyền Barack Obama đã đưa ra nhiều lời giải thích khác nhau về nguyên nhân và diễn tiến của vụ việc, nhưng vẫn giấu nhẹm sự thật và trách nhiệm của các quan chức liên đới, đặc biệt là Ngoại trưởng Hillary Clinton – “sếp” trực tiếp của Ðại sứ Chris Stevens. Ngược lại, các nghị sĩ Ðảng Cộng hòa khi ấy đã nêu ra nhiều nghi vấn, về một âm mưu che giấu sự thật từ phía chính quyền Obama khi ngày bầu cử Tổng thống đang cận kề (tháng 11/2012).

Có nhiều bằng chứng cho thấy, chính quyền Obama đã dối trá khi cung cấp các thông tin mâu thuẫn về những gì xảy ra vào ngày 11/9/2012 kinh hoàng tại Benghazi:

Có nhiều bằng chứng cho thấy, chính quyền Obama đã cung cấp các thông tin khá mâu thuẫn về những gì đã xảy ra vào ngày 11/9/2012 kinh hoàng ấy. 

 

Một tuần sau khi thảm kịch xảy ra, FBI mới tới hiện trường Benghazi nhưng lúc này đã quá muộn. Mọi dấu vết đã bị quần nát hoặc biến mất bởi các nhà báo và người dân hiếu kỳ sống quanh đó. Sự “chậm chạp” đến mức khó hiểu của FBI dưới thời chính quyền Obama đã được các nhà quan sát đối chiếu với tình huống Đại sứ quán Pháp ở Tripoli bị đánh bom sau đó 7 tháng (4/2012). Nhóm chuyên gia Pháp đã có mặt tại hiện trường chỉ sau đúng một ngày xảy ra thảm họa. 

Một năm sau (9/2013), FBI mới mở cuộc điều tra về thảm kịch Benghazi. Một năm sau tấn thảm kịch giết chết 4 người Mỹ, không có bất kỳ nghi phạm nào xuất hiện tại tòa án ở Libya hay ở Mỹ. Sau khi Tổng thống Obama đắc cử nhiệm kỳ hai, thảm kịch Benghazi đã chìm vào bóng tối bí ẩn trong di sản của Barack Obama.

Theo ntdvn